
Về ăn Tết xứ nẫu, nhớ ghé chơi chợ Gò
Chợ Gò bán trầu cau, đu đủ, rau muống, muối hạt…
Tôi đưa em về xứ nẫu khi trời vừa cạn chạp. Em lạ lẫm với lời ăn tiếng nói, cứ mỗi khi không hiểu phương ngữ miền Trung sẽ lớ ngớ cười trừ. Nhưng em vẫn nhanh chóng hòa vào không khí Tết quê tôi.
Ngày sum họp của mọi nhà thì ở đâu cũng thế, đều ấm áp vui vầy. Mùng 1 Tết, em xúng xính áo dài cách tân mà lúng túng chẳng biết làm gì ngoài chụp ảnh bên cội mai vàng trong sân nhà, tôi liền đèo em đi phiên chợ mùa xuân.
Theo lệ, chợ Gò quê tôi chỉ họp lần duy nhất vào hai ngày đầu tiên của năm mới. Thực ra đây là hội xuân dân gian, được tổ chức tại gò đất cao ráo dưới chân núi Trường Úc (Tuy Phước, Bình Định).
Thuở xưa, mẹ tôi ở bờ bên kia con sông Tọc, theo bà ngoại đi đò sang bến bên này coi hội chợ Gò. Mẹ gặp cha giữa muôn người rộn ràng nói cười trong chợ xuân năm đó.
Ngày con sông Tọc cạn nước, nội bưng trầu cau từ bên này lội bộ qua rước dâu. Ở xứ nẫu quê tôi, biết bao cặp đôi tình nồng ý đượm đã bén duyên như thế.
“Đầu xuân đón lộc cầu duyên
Trầu cau em gánh đi phiên chợ Gò
Chợ Gò là chợ hẹn hò
Trai thanh, gái lịch sang đò gặp nhau”.
Rồi tôi ra đời, nhảy chân sáo theo sau cha mẹ đi chợ Gò suốt những cái Tết tuổi thơ. Tôi mê mẩn ngắm nhìn những gian hàng trưng bày lồng đèn xếp giấy, đồ chơi con vật bằng đất sét nung, thèm thuồng khi đi ngang qua gian hàng bày bán kẹo bột, kẹo kéo, kẹo bông gòn…
Mẹ sẽ mua cho tôi mấy chiếc tò he sặc sỡ bằng bột gạo hấp chín có thể ăn được. Khi tiếng trống thùng thình hối hả bước chân, cha cõng tôi trên cổ chen chúc giữa đám đông để coi những con lân lộng lẫy nhảy múa rộn ràng.
Bây giờ tôi dẫn em ngang qua con đường đến phiên chợ quê độc đáo mà ngày trước cha mẹ dắt tôi đi. Bao nhiêu cờ phướn, cờ hội rực rỡ như tô thêm sắc màu vào mùa xuân xứ nẫu. Người già, thanh niên, tụi con nít, ai cũng diện bộ đồ đẹp nhất, nô nức ghé chơi.











Trả lời