
Khoảnh khắc Tết của tôi: Mùa xuân và người lính biên phòng
Ấm tình dân quân – Ảnh tác giả cung cấp
Đứng trước rừng, trước biển, tôi thấy mình nhỏ bé mà niềm hạnh phúc thì lớn biết bao. Bởi bây giờ đã là người có tuổi, những chuyện thời trẻ cứ hiển hiện về để nhớ, để thương, nâng niu và gìn giữ ở một ngăn gọi là ký ức.
Xuân sớm nơi cửa biển
Chủ quan tôi cho rằng mình là người có nhiều may mắn. May mắn khi được gắn bó với hoạt động của những chiến sĩ mang quân hàm xanh, những chiến sĩ Biên phòng Bạc Liêu khi tôi mười tám, đôi mươi.
Nhắc đến đây, hình ảnh ngày tháng ấy lại hiện về: những chiến sĩ trẻ măng, tay ôm đàn trong buổi đón xuân sớm với nhành mai, cành đào do chiến sĩ tự làm, cùng vài đòn bánh tét… Đơn sơ thế thôi nhưng âm hưởng hào hùng cứ vang lên cùng lời ca “Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ/ Ta ca vang, triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi đồi biên cương đến nơi đảo xa…” (Diệp Minh Tuyền). Những thước phim lãng mạn, với giai điệu tự hào cứ mãi đọng lại trong tôi.
Hơn hai mươi năm trước, các đồn Biên phòng ở Bạc Liêu gắn với các con số như 664, 666, 668. Thời gian sau, tên gọi của các đồn được thay đổi, gắn liền với địa bàn đóng quân như: Đồn Biên phòng Nhà Mát, Cái Cùng, Gành Hào.
Ngày ấy, tôi là phóng viên trẻ của Đài PT-TH Bạc Liêu, được phân công phụ trách chuyên mục “Vì chủ quyền an ninh vùng biển” (nay là chuyên mục “Vì chủ quyền biên giới quốc gia”) và cũng chính đề tài về người chiến sĩ mang quân hàm xanh bảo vệ vùng biển của Tổ quốc mang về cho tôi một giải thưởng báo chí nho nhỏ đầu tay.
Nhiệm vụ của chúng tôi là tuyên truyền về hoạt động của Bộ đội Biên phòng tỉnh, thế nên tôi có cơ hội hiểu và biết về nhiệm vụ của chiến sĩ biên phòng và hình như các đơn vị của các đồn biên phòng đều có dấu chân của tôi. Cũng như các anh, tôi thuộc làu khẩu hiệu: “Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào dân tộc là anh em ruột thịt”.
Tết xa nhà, bám biên giới, bảo vệ biên cương vốn là nhiệm vụ, là “chuyện đã quen rồi” của cán bộ, chiến sĩ biên phòng mỗi độ xuân về. Nhớ những mùa xuân xưa tôi góp một phần mang mùa xuân sớm về nơi cửa biển Nhà Mát. Tôi cùng các bạn sinh viên Trường đại học Bạc Liêu đến thăm các chiến sĩ Hải đội 2 (Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Bạc Liêu).
Toàn buổi gặp gỡ ngày xuân hôm ấy được chúng tôi ghi hình và phát sóng trên Đài PT-TH Bạc Liêu. Nơi ghi hình của chúng tôi cũng thật lãng mạn: trên tàu của Hải đội 2, giữa nắng gió mặn mòi xứ biển. Các bạn sinh viên mặc áo dài thật đẹp đan xen cùng màu áo xanh của những chiến sĩ trẻ… cùng những câu chuyện đầu năm hỏi thăm nhau thật rôm rả, phần nào mang Tết hậu phương đến vùng ven biển, vơi bớt nỗi nhớ nhà của những người lính trẻ xa quê…
Ngày ấy, Trung tá Lê Bá Thuyên, Trưởng Ban Tổ chức, Phòng Chính trị Bộ đội Biên phòng tỉnh, cũng trạc tuổi tôi, trẻ lắm. Từ năm 1997, chiến sĩ trẻ quê ở tận tỉnh Thái Bình được phân công vào Bạc Liêu công tác. Anh nhớ lại: “Ngày ấy vất vả, đường sá rất khó đi, chỉ lội bộ thôi, làm gì có xe vào tận xóm như bây giờ!”.
Anh kể thêm, tất cả các đồn đều thiếu thốn về vật chất, nhưng cái đong đầy nhất là tình cảm của đơn vị, sự đùm bọc của bà con nơi xứ biển đã giúp chiến sĩ biên phòng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.











Trả lời