
Khoảnh khắc Tết của tôi: Tết khó quên trên đảo Song Tử Tây
Anh em chiến sĩ đón năm mới bằng những cuộc thi sôi nổi
Sau 2 lần viết đơn tình nguyện ra Trường Sa dạy học, nguyện vọng của tôi cũng được Sở Giáo dục và Đào tạo xem xét và phỏng vấn. Khi biết mình trúng tuyển, tôi rất vui mừng, sung sướng không thể diễn tả hết thành lời.
Vui vì mình được góp một phần công sức nhỏ bé đối với biển đảo quê hương, nơi đầu sóng ngọn gió, nơi còn nhiều khó khăn vất vả, nơi có thời tiết rất khắc nghiệt, nơi quanh năm bốn bề sóng gió, nơi ngày đêm luôn căng mắt sa trường, nhất cử nhất động canh giữ vùng trời, vùng biển.
Từ khi đặt chân lên tàu tại cảng Vùng 4 Hải quân và bước lên đảo Song Tử Tây, tôi càng yêu hơn hai chữ “Trường Sa”. Quả thật, ra đến đây mới thấm, hiểu hết nỗi gian truân vất vả mà các anh em chiến sĩ, người dân nơi đây phải gánh chịu, quanh năm sóng gió quăng quật bủa vây.
Hành trình của tôi đi gần một tháng mới bước chân lên đảo, trong khoảng thời gian đó tàu gặp nhiều cơn áp thấp nhiệt đới có khả năng hình thành bão. Sóng cuồn cuộn, xô đẩy, quăng quật, ầm ào tạt lên trắng xóa cả boong tàu.
Anh em chiến sĩ, người dân đã bong tróc cả da tay, chảy máu đầu ngón chân vì ghì chân xuống cát, tay giữ dây xuồng cho chúng tôi bước lên đảo an toàn. Vậy nhưng khi tôi hỏi thăm, ai nấy đều nở nụ cười thật tươi: “Chuyện này bình thường, anh em sống ở đảo đã quen với sóng gió, có khi còn hơn thế nữa”.
Và thật sự xúc động hơn khi chứng kiến anh em đón Tết xa nhà ở nơi tiền tiêu của Tổ quốc, quanh năm chỉ có nắng, gió và sóng biển. Những cuộc điện thoại gọi về đất liền thăm hỏi, chúc Tết người thân, vợ con, bố mẹ nhiều lúc sóng mạng trầy trật lúc nghe được lúc không.
Tết ai cũng muốn quây quần, sum họp bên mâm cơm gia đình ngày 30 và cùng nhau đón giao thừa đoàn viên đầm ấm. Nhưng vì nhiệm vụ đất nước, các anh phải gác lại hạnh phúc riêng tư, niềm vui riêng tư, nỗi niềm riêng tư, để dành tình yêu lớn hơn đó là tình yêu đất nước, túc trực canh gác bảo vệ biển đảo, để đất liền được đón một mùa xuân vui vẻ đầm ấm.












Trả lời