![]()
Trải nghiệm khó quên năm 2024 – Ảnh: Ucenlist
Cuối năm cũ, tôi hoảng hốt nhận ra dấu hiệu lệ thuộc mạng xã hội đã trở nên trầm trọng. Buổi tối, tôi thường lang lang lướt mạng, đắm chìm vào các thông tin vô bổ “trên trời dưới đất”. Nhiều đêm, tôi đi ngủ với đôi mắt đỏ quạch, cùng triệu chứng chóng mặt hoa mắt.
Nghe bạn rủ, tôi quyết định tạm ngắt kết nối với thế giới ảo, tham gia khóa thiền nội trú kéo dài 10 ngày Tết Giáp Thìn.
28 Tết, tôi đến làm thủ tục. Điện thoại tắt nguồn, cho vào tủ giữ đồ. Như người nghiện ma túy đến cữ mà thiếu thuốc, tôi căng thẳng, bứt rứt. Liệu mình có thể tồn tại nếu thiếu vật “bất ly thân”? Tính quay sang buôn chuyện với bạn lại vướng “luật” tịnh khẩu.
Ngày 1
4h sáng, chuông rung, hơn 100 con người lặng lẽ thức giấc, nhẹ bước lên thiền đường. Công việc đều đặn mỗi ngày: ngồi yên-khoanh chân-nhắm mắt-quan sát hơi thở. Đơn giản! Được 5 phút, cơn đau nhức, kiến bò kim chích ở đâu kéo về đầy chân. Mỗi lần nhắm mắt, vô số hình ảnh lúc buồn bã, lúc rực rỡ ở đâu lao xao rủ nhau trồi lên rồi mất hút.
Giờ nghỉ sáng, tôi héo hon đếm buồng cau bao nhiêu trái. Giải lao chiều, đếm bông cúc có mấy cánh, sàn nhà mấy hàng gạch… Cảm giác bế tắc đến tận cùng, ý tưởng bỏ cuộc xuất hiện. Buổi tối, cồn cào nhớ về những “status” mình đã đọc, nhớ lượt “like”, nút “share”…
Ngày 2
Ngày như vô tận. Mỗi khoảnh khắc lê thê dài như thế kỷ. Vẫn hơn 10 tiếng ngồi quan sát hơi thở vào ra nhanh hay chậm, nông hay sâu… Buổi sáng, tôi vừa thiền vừa nhắm mắt gà gật. Cả ngày, niềm vui duy nhất là nghe tiếng kẻng báo giờ ăn sáng, ăn trưa.
Chưa thể tập trung hiện tại, tôi vẫn bồn chồn với tương lai và suy tưởng buồn vui từ quá khứ. Đã quen với sống “động”, chấp nhận sống “tĩnh” là điều không dễ. Sau hôm nay, nhiều người chọn ở lại, nhưng cũng có người rời đi.
![]()








Trả lời